(KHÔNG CÒN CÔ GÁI NGỒI KHÓC MỘT MÌNH Ở BAN CÔNG…)
Những ngày này năm ngoái, mình cũng có những chuyện buồn, buồn lắm, buồn rơi nước mắt mà không thể kiềm chế được. Mình vẫn còn nhớ mình không bao giờ muốn cho ai thấy nước mắt của mình, nên mình lén chịu đựng, đợi đến đêm để mở cửa ra ngoài ban công, vừa hóng gió vừa bật khóc…một mình. Mình không thể đếm được những lần như vậy, trong suốt quãng thời gian mình ở tầng 2 này, từ hồi mới lên thành phố cho đến bây giờ. Mình sắp chuyển sang 1 chỗ khác, không có ban công và chỉ có một mình 1 chốn riêng, có lẽ những trận khóc sẽ chuyển sang một bối cảnh khác, những nỗi buồn cũng sẽ khác đi…

Năm nay, cũng những ngày này, nỗi buồn đã cuốn mình đi, trôi lơ lửng và chán chường. Mình nhận ra một chút sự thật về lòng người, giả tạo và mang một khuôn mặt sâu khấu… Ai cũng yêu chính bản thân mình nhiều hơn, và chỉ có những người đa mang mới hay tự gánh lấy những nỗi đau về mình, dai dẳng, chẳng thể nói ra, nhưng ai cũng ngầm nhận ra “Cuộc đời mà, phải như vậy!”. “Sông có lúc và người cũng có khúc mà thôi”. Chỉ có điều, mình không hiểu sao em lại có thể sống được như vậy, khi em dễ dàng quên, dễ dàng buông những lời nói ngọt ngào để rồi sau đó em phân trần với mình là không muốn như vậy. Mình tự hỏi, em làm vậy để làm gì, khi mà những lời nói của em đối với mình đang trở thành những câu chữ chảy suông, không còn chút gì có thể tin là đúng như vậy nữa.
Những ngày buồn dây dưa, trời lại mưa như chưa từng được mưa. Những ngày này năm trước, mình còn đang nói dối nhà mình về cái chân đau, đang chống nạng đi làm và nghe lão sếp dèm pha chuyện “trốn việc”, sắp đến ngày nghe tin bà nội mình mất, rồi đến những ngày cảm nhận 1 ai đó quan tâm tới mình, dù không giống như những gì mình mong đợi, nhưng cũng gọi là có… Và giờ thì đã 1 năm trôi qua, nhiều niềm vui đến và thế chỗ vào đó. Những vết buồn hóa thạch, thành những vệt dài trên bức vách, mình đã cạo sạch. Cho nên dù vẫn nhớ đến, nhưng không còn thấy đau nhiều và sầu khổ về chúng nữa.
Đêm qua mình đã khóc, chỉ vì lại cảm thấy cô độc 1 mình sau một số suy diễn và hiểu lầm, không ai mà mình có thể dám gọi điện để gục đầu vào vai mà khóc… Mình định ăn vạ ở ban công cả đêm, nhưng cơn điên của mình đã tan nhanh hơn bao giờ hết. Mình đã quệt nước mắt, hít một hơi không khí mát lành và vào ngủ ngon 1 giấc tới sáng. Rốt cuộc thì mình vẫn phải tập cách yêu chính mình nhiều hơn nữa. Sáng ra nên chăm chỉ đếm xương sườn để ý thức việc mình cần tầm bổ, cuộc đời phải là vô lo như những chuyến đi của mình. Chưa bao giờ mình cảm thấy mình sống mà có những giây phút ý nghĩa như vậy, khi mình còn có mục tiêu để mà cố gắng, để thấy rằng… mình phải đi, dù rất nhiều thứ đang ngáng chân mình. Mình đang tập cách chiến đấu với chính bản thân, với những điều không hay ho ở con người mình, mình nhìn vào đó, đối diện sự thật và thay đổi dần dần để những nỗi buồn chỉ là cơn gió thoảng qua, cho chúng bay mất và không trở lại.
Những ngày buồn lai rai. Nhậu nhé! Đi bụi nhé! Rồi mọi thứ cũng qua thôi, không có gì là mãi mãi. Đến một lúc nào đó, người yêu mình nhất cũng sẽ trở thành xa lạ, người mình yêu nhất cũng sẽ cách xa vạn dặm… Mình sẽ chấp nhận hết, như cái cách mà những người mình đã từng yêu thương đã đối xử với mình như vậy. Xa mặt rồi sẽ cách lòng thôi, cố giữ lấy để làm gì khi không còn những ý nghĩ tốt đẹp về nhau nữa. Đến lúc cho qua đi thôi!!! Mình không muốn quay trở về những hình ảnh vật vã cũ xưa nữa, giờ chỉ là mình, vui vẻ, sống lạc quan và có chút mặc kệ lời người khác nói về mình, không phân bua hay giải thích chi nữa.
Tạm biệt cô gái hay ngồi khóc một mình ở ban công, giờ thì chỗ mới chỉ có cái cửa chớp nhỏ, chắc hình ảnh sắp tới sẽ là cô gái đứng cười ở cửa sổ (giống một con điên quá thể) nhưng mình sẽ có nhiều chuyện để làm. Sống cho quen như thế, có khi lại kiềm chế căn bệnh trầm kha “huyên thuyên”.

Thế nhé, những ngày cuối hạ đang trôi qua, tạm biệt một cái gì đó đã rất cũ và xa lạ. Ta vẫn là ta, bớt than vãn, giảm suy diễn, để còn nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp khác, đáng để ta quan tâm và cố gắng hơn.
Giờ thì… không còn ban công để ngồi ăn vạ mỗi đêm nữa!!!